English Vietnamese Sign up|Sign in
  • >

    0913.518.845

    Hotline :

    04.667.33.660

    Local :


Home » thong tin du lich » Đi Hà Lan bắt sò



We Accept Major Credit Cards

View Privacy
Đi Hà Lan bắt sò
Wednesday, 24/08/2011 , 17:39

Mình thì ở Đức, thỉng thoảng sang Ha Lan vì công việc. Nghe nhiều người nói là có 1 vùng, mà người VN đến rất đông để bắt sò, hến, hào, cua … Hè vừa rồi, được nghỉ phép 1 tuần, chẳng biết đi đâu chơi. Đi Ý, Pháp hầu như năm nào có ai ở VN sang chơi đều phải đưa đi, nào Vơnizơ, Rom, Milan, Monaco, Nice, Paris… chán lắm rồi.Lần này lại rủ được 2 cô bé đi chơi cùng nên quyết định sang Hà Lan bắt sò huyết vậy.

Vốn tính cẩn thận, trước khi đi đâu xa, mình hỏi đường, ngắm bản đồ cụ thể, nhưng hỏi ra chẳng ai biết nó ở chỗ nào. Tra trên bản đồ, vào Internet tìm đjia chỉ, thì thấy dọc bờ biển đều có Camping, va Camping nào cũng quảng cáo là có vỏ sò cả. Thôi đành vậy, từ Munich cứ nhằm hướng Amsterdam mà chạy vậy.

Đến Amsterdam thì là 4 giờ chiều, gửi otô vào Parking xong (kinh nghiệm cho những ai đi du lịch bằng otô ở châu Âu này là : đến bất cú thành phố nào, cứ phải tìm Central Parking mà đậu, bởi đậu lung tung hay bị phạt, bị đập xe, lấy cắp đồ đạc, đặc biệt ở Ý và Pháp) đẫn 2 em vào xem đặc sản Amsterdam – khu Redlight ý mà.

Ở Am chỗ đông nhất là khu này, nhưng phải từ 9 giờ tối, dân tình đii ào ào, nhiều đoàn khách du lịch, cả đàn ông, đàn bà đi ngắm gái qua tủ kính. Ở Thái thì gái ngồi chung trong 1 tủ kính lớn, mỗi cô 1 số. Ai thích thì ra gọi số. Còn ở Am thì mỗi cô 1 tủ, dưới ánh đèn đỏ, mùi nước hoa nồng nặc (để át các mùi không vệ sinh khác) các cô nhún nhảy phô trương vốn tự có ra. Nhưng luật lệ cấm phô trương 100%. Ai thích thì gõ cửa, ngó đầu vào mặc cả, nếu đồng ý thì bức màn hạ xuống. Xong việc, bức màn lại kéo lên. Được giá nhất là các cô châu Á, sau mới đến tóc vàng, mắt xanh . 2 cô bé đi xem tròn xoe mắt, nhất là nhìn vào hàng người, cả đàn ông, lẫn đàn bà xem hàng vào xem live sex. Mình ngó vào 1 tủ kính, đang hỏi xem giá cả và chương trình với 1 cô tóc vàng, thì 2 cô bé đi cùng cũng ngó vô, cười chỉ chỏ, thế là nó biết bị lừa, bị chửi là lũ Japan xỏ lá. Đi chơi mấy vòng rròi cũng chán, bảo tãng Van Gốc thì đóng cửa mất rồi, đi ra biển thì tối, đầnh quay về Arheim ngủ nhờ nhà người quen. Hỏi địa chỉ nơi người VN hay đi bắt hào, cũng chẳng ai biết cụ thể, đậi khái đâu gần Den Haag gì đó.

Sáng hôm sau, mình cứ nhằm hướng biển mà phóng. Vào 1 cái thị trấn ở sát bở biển, 2 cô bé nhìn thấy có cái chợ giời khá to đang mở, thế là phải dừng lại cho các nàng đi lượn chợ giời. Phải nói đây là cái căn bệnh rất nặng của chi em VN ở nước ngoài – rất thích đi chợ giời. Bạn cứ thử ra chợ giòi ở Berlin, Munich, Milan hay Paris thế nào bạn cũng tìm ra được vài người hay rất nhiều chi em ta ở đấy. Mình đã dặn chỉ vào 2 tiếng là phải đi tiếp tìm nhà nghỉ, nhưng đợi 4 giờ đồng hồ, vẫn không thấy các nàng ra. Đành phải gửi xe đi vào tìm, kinh nghiệm chỉ ra la đi thật nhanh, nhưng tai phải dỏng lên để nghe cái tiếng VN không thể lẫn vào đâu được trong cái bể người ngoại quốc. “Mày ơi, cái son này rẻ quá ! ” tôi nghe nó phát ra ở gần giữa chợ. Chạy nhanh tới đó, túm được 2 bà với 1 đóng túi mua hàng.

Câu đầu tiên sau 4 giờ chờ đợi là : “Anh ơi toàn đồ xịn, mà lại rẻ quá” .Sau khi được nhắc nhở mục tiêu chính của chuyến đi là nghỉ biển, bắt sò hào, chứ không phải đi dạo chợ giời Hà Lan, 2 nàng mới nhớ ra là tìm được 1 gia đình VN đang bán nem (chả giò) trong chợ (1Euro/1cái bắng 2 đốt ngón tay) và họ cho địa chỉ nơi cần đến. Tra mãi trên bản đồ mới ra, bởi cũng như đa số VK họ chỉ nói tiếng thổ địa khá tốt, nhưng viết ra giấy thì bạn phải có tài Logic để suy diễn thì mới ra. Lại phải phóng xe xuyên Hà Lan 1 lần nữa, nhưng lần này là từ bắc xuống nam. Nơi đen la bán đảo Zierikzee. § giờ chiều mình mới phóng xe đến nơi, trong khi đó 2 nàng cứ tiếc rẻ là xa cái chợ giời quá rẻ buổi sáng.

Việc đầu tiên là đi tìm thuê nhà nghỉ (Camping) đã rrồi mới tsnh chuyện đi bắt sò hào sau. Không may cho chuyến đi (mà thực ra lại là rất may) là hôm đó cũng là bắt đầu mùa nghỉ mát của dân Hà Lan (nghĩa la học sinh bắt đầu nghỉ hè, là lúc cả gia đình họ đi nghỉ), nên không 1 nhà nghỉ nào có chỗ trống, mặc dù mình đã chuẩn bị lều ngủ, túi ngủ, đồ nấu bếp … nhưng không 1 mảnh đất nào còn chỗ cho thuê cả. Mà tìm mãi cũng không thấy bóng người VN nào để hỏi cả. Thôi đành xuống hỏi thổ đân ở đây vậy. Nhưng đâu đâu họ cũng trả lời là không biết bọn VN hay tập trung ở đâu cả. Hỏi đến chỗ bắt sò hào thì họ cứ chỉ ra biển, qua con đê biển kia kìa. Mình đành phải để 2 nàng trông xe, còn bản thân leo bộ lên con đê để tìm.

Thấy xa xa có chỗ đông người, mò đến nơi lại là bãi tắm truồng. Như mọi khi, cũng phải đứng ngắm xem hình thể tây đầm nó khác gì với mình không, nhưng lúc này trời sắp tối mà chưa có chỗ ngủ đây ! Quay lại xe, nói với 2 nàng là tìm được rồi, nhưng họ chỉ chấp nhận cho những ai làm nàng Êva mới được đào sò thôi. Thế mà 2 nàng cũng OK liền, chỉ cho xem bằng ống nhòm thấy tranh nhau xem, quên cả mệt, lạ thật. Lần này, lại theo kinh nghiệm bản thân, đi nhiều, tìm đường là ở cái mồm mình, chui vào 1 cái Supermarkt là chắc chắn tìm được. Không tìm được người VN nào, nhưng lại có cô bé người Ha Lan chỉ cho 1 cái hướng, theo như cô bé nói là rất đông người châu Á ngồi “tắm nắng” ở đó. Đến nơi, thì thấy người nào cũng xô chậu, hò nhau ý ới và các bếp ngoài giời kiểu Hoàng Cầm lửa khói nghi ngút, khắp nơi, vung vãi vỏ sò, hến hào đưng theo kiẻu VN. Xuống định nhập hội ngay, nhưng … lại nhưng, bây giờ thủy triều lên mất rồi, mọi người đang thu dọn để về.

Sau 1 hồi lân la, đi hết bếp này đén bếp kia thử nếm các kiểu, mình mới biết là không có người VN nào thuê nhà nghỉ ở vùng này cả (vì các nhà nghỉ trong vùng đều quá kinh hãi với đống vỏ hào, sò do người VN trước đây vào nghỉ vứt bừa ra) và mình không có chance nào cả. Có gia đình 2 vợ chồng với 2 con mời về nghỉ tạm nhà họ, cách đấy hơn 100 Km. Chắc cũng phải thế vậy. May quá, có 1 nhóm khoảng 10 bạn trẻ 19-20 cả nam nữ người VN tụ tập đi cắm trại, họ rủ bọn mình ra ngủ trên đê biển Ha Lan. Thì đi cho biết đó biết đây chứ.

Thế là kéo nhau ra bờ đê, cách đó chừng 20 Km nữa. Phải nói là lâu lắm rồi, mình mới được ngồi đốt lửa trại, ăn khoai nướng, uống bia và tham gia các câu chuyện cười nổ bụng, rồi thi hát karaoke liên khúc với các bạn trẻ, hồi xưa từ thời sinh viên ở Nga mới có những buổi tối không thể ngủ được như thế này. Mà lần này, lại được ở trên con đê biển hùng vĩ của Ha Lan, trước mặt là Đại tây dương, sóng lăn tăn, gió mát thổi nhẹ, lại thêm ánh trăng rằm của buổi tối mùa hè. Quả là những khoảng khắc không thể quên được. Gần sáng, trời lạnh vì sương xuống, mình mới chui vào lều làm 1 giấc đến sáng. Vì là ngủ bờ đê, tắm biển, nên cái khổ nhất là gì ? Không có nước ngọt, lại phải đánh xe đi chở nước ngọt về cho mọi người dùng. Sáng hôm sau, theo chỉ dẫn, mình đi thuê Camping ở cách đó 30 Km, còn 2 nàng theo mọi người ra đào sò, bắt hào. Khi mình đã thuê xong nhà nghỉ, dựng lều xong xuôi mới quay lại chỗ người VN tập trung để đánh bắt sò hào, lúc đó đã gần trưa, trên 1 dãy đường dài, các otô khoảng 300 chiếc đậu sát nhau, lúc này thủy triều đã rút, nên nhìn thấy quân ta như kiến trên bãi cát, ai cũng xô chậu, tay cầm cái đinh ba để bói sò, còn hào thì phải đi xa thêm đoạn nữa.

Mình từ bé đến lớn có bao giờ biết mò cua bắt ốc ra sao đâu, thấy người ta đào sò huyết cũng nhảy đại vô thôi. Rất là đơn giản, bạn chỉ cần 1 cái đinh ba, cào cỏ để bới cát, càng ra xa, càng gần mép nước thì càng nhiều sò huyết, bới 1 lúc là được 2 xô đầy sò rồi. Chỗ bắt hào thì hơi nguy hiểm hơn 1 chút, vì tòan là vỏ hào không à. Nghe và nhìn những người VN đang ở đó bắt hào là bạn biết cách bắt ngay, nhưng tốt nhất là phải đi găng tay vào. Hay nhất là kiểu bắt cua : lấy 1 miếng thịt bò tươi, buộc dây vào và thả xuống những vũng nước trong hốc đá, để 1 lúc, cua thấy mùi tanh ra bâu đầy vào miếng thịt, bạn chỉ cần nhấc lên, rung nhẹ là cua rơi xuống rổ rồi.

Đến trưa, nắng lên cao, mọi người kéo nhau lên bờ, dựng lều tránh nắng và đặt bếp lò. Sò huyết và hào bạn chỉ việc đặt lên vỉ sắt, rồi cho lên lò than, và nó tự mở miệng ra. Lấy tí bơ quết lên con sò vừa mở miệng, đợi cho nó cạn nước, khô vừa đủ, lại có mùi thơm bơ hơi cháy xém 1 tí, lúc đó lấy ra chấm vào ớt, muối tiêu quả là ngon (bây giờ lại thấy thèm rồi). Còn hào thì đừng cho bơ, chỉ vắt nước chanh, muối ớt là ok ngay. Nhiều người ăn quen, họ cạy ngay con hào, còn sống, vắt chanh và cho tương ớt vào là ăn ngay, nhưng phải ăn ở ngay mép nước, chứ đừng đưa lên bờ. Chả bù cho mấy hè trước, 10 con sò huyết + thêm 2,3 con hào mà mình chén ở Cann (Pháp) phải trả 120 DM, ăn 1 con cua biển ở Vơnizơ là 200 DM , mà ở đây không mất 1 xu, nhưng phải tự tay làm hàm nhai thôi.

Mà cũng lạ, bao nhiêu là người ăn như vậy, lại còn mang hàng bao tải về theo, thế mà vẫn đầy ra, ngày nào, lúc nào cũng có, chỉ cần nước thủy triều rút xuống là quân ta xuống theo, mà đâu phải chỉ VN, dân Bỉ, ngọai quốc đến cũng khá đông, chỉ có dân Hà lan là không thấy tham gia thôi. Chiều tối, khi nước triều lên, mọi người về hết, là đến lượt công nhân quét dọn đến dọn sạch vỏ sò, hào và đủ các thứ rác. Ngày hôm sau, bạn đến lại như mới. Hay thật. Báo chí địa phương, mình được nghe nói lại thôi, kêu ca suốt, nhưng dân mình thấy bở là cứ đào mãi đào mãi.

Tối về đến Camping, tắm rửa vệnh sinh xong, mình lại còn được ăn canh cua Hà Nội do 2 nàng trổ tài nội trợ nữa chứ. Bạn nào đang ở HN thì thấy bình thường, chứ bạn nào đang ở nước ngòai, 1 hay 2 năm trở lên sẽ thấy giá trị của bát canh cua thế nào. Bây giờ mới đến đọan quan trọng nhất của chuyến đi : ngủ như thế nào bây giờ ? Tối qua, ngồi đốt lửa trên bờ đê, hầu như có ngủ gì đâu. Tối nay mới là vấn đề. Mình đã chọn thuê 1 cái xe Camping có 2 giường ngủ đàng hòang, nhưng 2 nàng lại không thích, với lý do, đã đi nghỉ là phải cắm lều, ngủ lều, chứ giường đệm thì nằm mãi ở nhà rồi. Thôi đành vậy, „đi bụi là phải bụi luôn“ cả 2 nàng đồng thanh thế mà. Thế là dựng lều lên, bơm đệm mút cao su, trải chăn ga, phủ vải và … mình được chọn nằm giữa, với điều kiện 2 tay để dưới gối cho 2 nàng gối đầu, quần áo không được bỏ ra, nóng cũng phải chịu cho đến sáng. Được cái trời lạnh, cộng thêm sự sợ ma của 2 nàng, và … đến bây giờ vẫn còn cảm giác, hì hì.

Sáng hôm sau, đánh chén tiếp đống sò hào bắt về và nghĩ rằng chẳng hết đâu mà sợ. Lại nghe nói ở Bruchxen (Bỉ- Belgium, chứ không phải động từ bỉ ở TL) có phở Hà Nội ngon lắm, cả bọn lại kéo đi cho biết đó biết đây, cách có 300 km cả đi và về thôi mà, còn kịp về tắm biển nữa chứ. Đường Highway của HL còn được, chứ sang đến Bỉ là đường chán kinh, dân nói tiếng Pháp nói chung (trong đó có cả VN mình mà) không coi luật giao thông là cái đinh gì, nhất là khi vào đến Bruchxen. Vòng xe ở trung tâm, lại vòng ra, hỏi mấy cái China Restaurant mà vẫn không lần ra được khu Việt Nam ở chỗ nào. Chỉ biết có mỗi câu „Sau Kỳ Duyên là đến Hoa Hồng“ nghĩa là đừng vào quán Kỳ Duyên, mà phải là Hoa Hồng thì mới đúng phở HN. Địa chỉ không, tiếng Pháp không, tiếng Đức thì chẳng ai hiểu, vốn tiếng Anh của mình và người Bỉ cũng không giải quyết được gì.

Đành hỏi China town vậy, cũng không ai biết luôn (bởi có đâu mà biết). Vòng xe đi, vòng xe lại các kiểu vẫn không tìm ra. Chợt thấy khu nhà cao tầng của bộ chỉ huy NATO (vì nó có nhiều cờ treo nên thấy, chứ không thì cũng chịu), nhớ là trong ví có Cạc visit của thằng bạn thân cùng học 2 năm trước ở Munich, nay làm Admin ở đây, giở ra, đúng địa chỉ luôn, chạy vào cổng bảo vệ, giơ cạc ra và nhờ gọi theo số phone trên đó. Gặp nhau mừng lắm (chuyện về thằng phát xít Đức này phải có 1 chương riêng, nhờ có thằng này, mình mới biết nhiều hang cùng ngõ hẻm, lẫn lịch sử của Munich phát xít này), hỏi dăm ba câu, sau đó đi vào đề tài chính ngay : Các Restaurant châu Á (VN) ở chỗ nào ? Nó cũng không biết luôn (nhưng nếu hỏi mấy động nhà đỏ tử thấp tới cao chắc là có ngay), may có đứa nó ngồi cùng trong phòng khách nghe thấy câu hỏi của mình, nó chỉ tận tình cho và biếu luôn cái bản đồ. Hẹn ông bạn thân gặp nhau ở Munich Noel vậy. Tìm được đến nơi, đúng là sau Kỳ Duyên là Hoa hồng thật, nhưng phở thì chỉ thấy giông giống HN thôi, khi ra về cứ nghĩ : ăn được nắm cơm chạy ba quãng đồng, các cụ nói cấm có sai.

Đi Brũchen về, thấy trời mùa hè còn sáng, thế là quyết định đi tắm biển. Chả lẽ đi nghỉ biển mà không tắm thì cũng buồn cười. 2 nàng thì 1 biết bơi, 1 thì không, thôi đành chịu khó dạy bơi vậy. Tối về, vừa đói vừa mệt (đi cả ngày, được có mỗi bát phở ), được cái 2 nàng cũng đảm đang, nên 1 lúc là có đồ ăn ngay. Đang ăn là mình tranh thủ tán, nào là khó ngủ, nào ra khó thở, vì phải chịu 2 hơi đàn bà, nghĩ ra đủ mọi lý do. Nghe xong 2 nàng đồng thanh „vậy anh muốn gì nào“. Đúng ý quá còn gì. „Anh muốn được giống như Hòang đế cuối cùng ý“(mình biết 2 nàng đã xem phim này rồi mà) . „OK, nhưng với 1 điều kiện ?“. Điều kiện nào cũng chấp nhận hết, phải không các bạn, nhảy vào lửa cũng nhảy ngay. Điều kiện đơn giản lắm : không được thiên vị người nào. Ban đầu nghe tưởng dễ, quả là khó lắm các bạn ạ. Đến hôm nay là mồng mấy tết con dê rồi, mình phải khẳng định là rất khó. Nhưng lúc đấy, mừng quá, nên OK ngay.
(Chỗ này phải mở ngoặc để nói hơi chi tiết 1 tí về 2 nàng : Họ cùng tuổi nhau, là bạn học phổ thông ở HN, mang 2 cá tính trái ngược nhau hòan tòan : 1 nàng thì lãng mạn, mơ mộng, ngay sau khi tốt nghiệp phổ thông thì sang DDR cũ làm lao động ở nhà máy dệt, đã qua 1 đời chồng và chưa có con. Thương bạn, chịu khó đi làm tích cóp đủ tiền để cẩu bạn từ VN sang. Cô thứ 2 thì tính hùng hục, mạnh bạo, mà mình vẫn đùa là như thanh niên xung phong ý, đã có 1 đời chồng và 1 đứa con hiện còn ở VN, đang muốn lấy chồng tây, nhất quyết không lấy chồng VN, để sớm có giấy tờ bảo lãnh con sang. Mình quen cũng tình cờ thôi. Trong 1 buổi sinh nhật nào đó, rất đông người VN, mọi người đang bàn tán về chuyện chít chát trên Internet, mình có giới thiệu voice chát qua paltalk. Mấy ngày sau, mình nhận được cú phôn, với 1 giọng đàn bà rất dịu dàng, sau 1 hồi xin lỗi vì không quen biết, mà có số phone : „anh có thể cài paltalk cho em được không ?“ Chuyện nhỏ như con thỏ, phải không các bạn, nhất là trong tình trạng đêm nằm ôm gối 1 mình thế này. Thế là quen nhau thôi.)
Và 4 tối tiếp theo, (cho đến bây giờ !) mình được làm Hòang Đế Trung Hoa các bạn ạ. Xin nhắc lại cái điều kiện trên tưởng đơn giản, mà khó cực kỳ đấy. Bạn nào bị lâm vào hòan cảnh của mình sẽ hiểu ngay thôi. Mấy đôi vợ chồng tây ở cùng Camping nhìn mình phục lắm, xì xồ sau lưng. Có lần đi đánh răng về, gặp thằng tây ở ngay bên cạnh, nó hỏi thẳng: làm sao mà mày ngủ được với 2 người đàn bà được. Đang lúc hứng chí, chỉ ngay : mày bỏ mấy cái trò nướng đùi gà, nốc bia đi, ăn sò huyết đấy, nhất là cái mào của con sò nó đỏ mà còn dựng ngược kia kìa, rồi cũng nhiệt tình cho nó nếm sò và hào. Ngày hôm sau, cô vợ của nó, người mà chỉ hôm qua thôi cứ sang góp ý vì cái lò nướng của tụi này cứ đưa khói sang lều của nó, đến giúp 2 nàng xách xô nước, vì có 1 cái xô, nhưng 2 nàng õng ẹo xách 2 bên, về đến nơi chỉ còn 1 nửa. Nhưng mà mình cũng còn khôn, theo kiểu VN, là không chỉ cho nó chỗ bắt sò hào .
Tiết lộ thêm 1 tí : cô nàng lãng mạn mộng mơ, nhưng trong „lúc ấy“, thì lại active ra phết, còn nàng mạnh bạo, hùng hục thì lại thụ động, hưởng thụ là chính. Thôi không đi sâu chi tiết, không lại biến forum của các chú thành trang bậy bạ mất.
Những ngày tiếp theo thì sáng đi bắt sò, hào, sau này còn được chỉ chỗ bắt ốc nữa chứ. Mà ốc chấm nước mắm chanh, gừng, ớt y như hàng bún ốc ở HN ý. Chiều về đi chơi mấy thành phố nhỏ gần đấy, đi supermarkt. Lại còn tìm được 1 cửa hàng bán đồ châu á của 1 người VN ở vùng đó. Hỏi mua trứng vịt lộn (vì ở Munich trứng vịt lộn trong các cửa hàng Á châu đều lấy nguồn từ HL mà) thì họ cho địa chỉ thôi, chứ cảnh sát mà biết là nó phạt tù, còn rau cỏ thì như VN ấy, rau muống, mồng tơi … người VN tự trồng lấy mà. Tối về được ăn no và đóng vai hòang đế, chỉ khác là mình ở lều, còn hòang đế thật thì ở trong Cấm cung thôi. Đến ngày về, vì dự định từ trước rồi, mặc dù mình và 2 nàng đều muốn ở lại thêm. Vì … chi phí chuyến đi quá rẻ : tiền cắm lều 10€/ngày, tắm nước nóng thì mất thêm 0,5€/1lượt, chỉ có rau cỏ, mỳ gạo là phải mua thôi, sò hào, ốc là không mất tiền. Khi về, còn tham chở theo xe gần 50 kg sò huyết, với 1 ít hào. Cua mang về được đến Munich thì chết hết.

Đọan kết : hồi tháng 11 vừa rồi, tìm được thằng tây, làm luật sư ở nơi mình làm việc, giới thiệu cho nàng thứ 2 rồi. Khổ 1 nỗi là hồi đầu mình phải 1 đôi lần đi „phiên dịch tình yêu“, vì tiếng đức của nàng chỉ mấy câu chào hỏi và đếm được từ 1 đến 100.

Mình phải công nhận là tình yêu nó có ngôn ngữ riêng của nó. Chàng là gốc đức thuần chủng, tóc vàng mắt xanh, nổi tiếng là khó tính, nhưng bây giờ mọi người thấy dễ tính hẳn đi. Nàng thì đặc VN, vào Internet chỉ biết có vnexpress thôi, và đọc từ A đến Z, ngày mai lại đọc lại vẫn thấy mới. Hôm noel tặng nàng cái Nokia đời mới để tiện liên lạc. Và mình đã chứng kiến cuộc nói chuyện của họ : Alô, Du đấy à. Heute wir gặp ở Asia nhé. Nghĩa là nửa đức nửa việt, thế mà cũng hiểu nhau. Nếu không có sự cố nào xảy ra, hè này họ về VN làm lễ cưới và bảo lãnh cháu nhỏ sang. Vụ này người VN ở đây sẽ được giúp nhiều về mặt luật pháp của Đức đây.

Related Articles